PVLC Mùa Thường
Niên Tuần XIX Thứ 4
Bài Ðọc I: (Năm I) Ðnl 34, 1-12
"Môsê qua đời tại đó như Chúa đã
truyền dạy, và không còn tiên tri nào như ông đứng lên nữa".
Trích sách Ðệ Nhị Luật.
Trong những ngày ấy, ông Môsê từ
đồng bằng Moab đi lên núi Nêbô, ngọn núi Phasga, ngay trước mặt
thành Giêricô. Và Chúa cho ông thấy khắp xứ Galaad cho đến Ðan,
cả miền Nephtali, đất Ephraim và Manassê, cả xứ Giuđa cho đến
Biển Tây, phần đất phía nam vùng đồng bằng rộng lớn Giêricô, là
thành cây chà là, cho đến Sêgor. Chúa phán cùng ông rằng: "Ðây
là Ðất Ta đã thề hứa với Abraham, Isaac và Giacóp bằng những lời
này: "Ta sẽ ban nó cho con cháu ngươi". Ta đã cho ngươi thấy tận
mắt xứ ấy, nhưng ngươi sẽ không được qua đến đó".
Môsê, tôi tớ của Chúa, đã qua
đời tại đó, trên đất Moab, như Chúa đã truyền dạy. Ông được chôn
cất trong thung lũng tại xứ Moab, ngay trước mặt thành Phegor.
Mãi đến nay, không ai biết ngôi mộ của ông. Khi Môsê qua đời,
ông được một trăm hai mươi tuổi: mắt vẫn chưa mờ và răng vẫn
chưa lung lay. Con cái Israel thương khóc ông suốt ba mươi ngày
trong đồng bằng Moab. Ngày thọ tang Môsê chấm dứt, thì Giosuê,
con ông Nun, được đầy tinh thần khôn ngoan, vì Môsê đã đặt tay
trên ông. Con cái Israel vâng lời ông, thi hành mệnh lệnh Chúa
đã truyền cho Môsê.
Về sau, trong Israel không còn
tiên tri nào như Môsê đứng lên nữa: ông là người Thiên Chúa từng
quen mặt. Biết bao dấu lạ, kỳ công Chúa đã sai ông làm trong đất
Ai-cập, chống lại Pharaon cùng tất cả triều thần và xứ sở vua
ấy. Môsê đã tác oai và làm những việc kỳ diệu vĩ đại trước mắt
toàn thể Israel.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 65,
1-3a. 5 và 8. 16-17
Ðáp: Chúc tụng Chúa là Ðấng đã ban cho linh hồn chúng
tôi được sống (c. 20a & 9a).
Xướng: 1) Toàn thể đất nước, hãy
reo mừng Thiên Chúa, hãy ca ngợi vinh quang danh Người; hãy kính
dâng Người lời khen ngợi hiển vinh. Hãy thưa cùng Thiên Chúa:
kinh ngạc thay sự nghiệp Chúa. - Ðáp.
2) Hãy tới và nhìn coi sự nghiệp
của Thiên Chúa. Người thi thố những chuyện kinh ngạc giữa con
cái người ta! Hỡi chư dân, hãy chúc tụng Thiên Chúa chúng tôi,
và loan truyền lời ca khen Người. - Ðáp.
3) Phàm ai tôn sợ Chúa, hãy đến,
hãy nghe tôi kể lại, Chúa đã làm cho linh hồn tôi những điều
trọng đại biết bao. Tôi đã mở miệng kêu lên chính Chúa, và lưỡi
tôi đã ngợi khen Người. - Ðáp.
Alleluia: Gc 1, 21
Alleluia, alleluia! - Anh em hãy
khiêm nhu nhận lãnh lời giao ước trong lòng, lời đó có thể cứu
thoát linh hồn anh em. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 18,
15-20
"Nếu nó nghe ngươi, thì ngươi đã
lợi được người anh em".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các
môn đệ rằng: "Nếu anh em con lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng
con và nó thôi. Nếu nó nghe con, thì con đã lợi được người anh
em. Nếu nó không nghe lời con, hãy đem theo một hoặc hai người
nữa, để mọi việc được giải quyết nhờ lời hai hoặc ba nhân chứng.
Nếu nó không nghe họ, hãy trình với cộng đoàn. Và nếu nó cũng
không nghe cộng đoàn, con hãy kể nó như người ngoại giáo và như
người thu thuế.
"Thầy bảo thật các con, những gì
các con cầm buộc dưới đất thì trên trời cũng cầm buộc, và những
gì các con tháo gỡ dưới đất thì trên trời cũng tháo gỡ.
"Thầy cũng bảo thật các con, nếu
hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ
điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều
đó. Vì ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì
Thầy ở giữa những người ấy".
Ðó là lời Chúa.

Cảm Nghiệm Suy Niệm
Quyền Bính Vô
Ngộ - Chân Lý Yêu Thương
Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư Tuần XIX Thường Niên, dường như có
nội dung liên hệ với bài Phúc Âm hôm qua. Ở chỗ, sau khi nói về
thành phần "trẻ nhỏ" dại khờ hèn yếu như "một con
chiên lạc", Chúa Giêsu liền nói với các môn đệ về vấn đề sửa
lỗi cho nhau khi có ai lầm lỡ vấp phạm:
"Nếu anh em con lỗi phạm, hãy đi
sửa dạy nó, riêng con và nó thôi. Nếu nó nghe con, thì con đã
lợi được người anh em. Nếu nó không nghe lời con, hãy đem theo
một hoặc hai người nữa, để mọi việc được giải quyết nhờ lời hai
hoặc ba nhân chứng. Nếu nó không nghe họ, hãy trình với cộng
đoàn. Và nếu nó cũng không nghe cộng đoàn, con hãy kể nó như
người ngoại giáo và như người thu thuế".
Căn cứ vào lời truyền dạy này
của Chúa Kitô, trước hết chúng ta phải công nhận rằng chúng ta
có phận sự phải sửa lỗi cho nhau, phải giúp nhau cải tiến hơn,
giúp nhau nên hoàn thiện hơn, chứ không được khách quan đến dửng
dưng, như thể tội ai người nấy chịu, không mắc mớ gì tới tôi, ai
dại gì đụng vào nhau để họ ghét và chửi cho v.v. Nếu chúng ta có
phận sự phải sửa bảo nhau, nhất là những ai có trách nhiệm phục
vụ trong một đoàn thể, mà không dám lên tiếng thì chúng ta phải
trả lẽ trước mặt Chúa.
Sau nữa, về cách thức sửa lỗi
cho nhau, cũng theo lời Chúa dạy, chúng ta cần phải đi từ từ, từ
chỗ riêng tư, đến chỗ thêm nhân chứng, sau cùng mới tới chung
cộng đồng, thậm chí cho dù bất thành chăng nữa cũng mặc kệ
họ, đừng khinh thường họ, cố gắng tránh đừng động một cái là làm
toáng lên, làm mất mặt nhau, khiến nạn nhân cảm thấy bị chạm
tự ái, đến độ cho dù có lỗi thật đấy họ cũng trở nên bất cần và
bất chấp. Như thế, thay vì chúng ta giúp nhau nên hoàn thiện hơn
lại đẩy nhau vào chỗ tệ hại hơn, mất mục đích của chúng ta, hoàn
toàn trái với ý muốn của Chúa.
Đường lối sửa lỗi này được Giáo
Hội vẫn thường áp dụng, nhất là đối với các thần học gia chủ
trương những điều về tín lý hay luân lý hoặc cả hai trái với
giáo huấn của Chúa Kitô và huấn quyền truyền thống của Giáo Hội.
Chẳng hạn bề trên hay giám mục địa phương của một thần học gia
nào đó nói chuyện riêng với thần học gia ấy. Nếu không xong bề
trên hay vị giám mục địa phương mời thêm các chuyên gia trong
dòng hay trong giáo phận đến tham dự với thần học gia này để
cùng nhau giải quyết vấn đề. Nếu vẫn bất thành thì vị bề trên
hay giám mục địa phương sẽ trình sự vụ lên Tòa Thánh qua Thánh
Bộ Tín Lý Đức Tin. Sau cùng, nếu đương sự vẫn cương quyết không
chấp nhận sửa sai thì buộc lòng Thánh Bộ Tín Lý Đức Tin đành
phải công khai thông báo về những sai lầm của thần học
gia ấy, để bảo vệ đàn chiên của mình, trong đó có những biện
pháp ngăn ngừa bao nhiêu có thể để tình trạng sai lầm không
thể lan rộng và kéo dài hơn được nữa, như không cho vị thần học
gia này giảng dạy v.v.
Dường như ở đây Chúa Giêsu áp
dụng việc sửa bảo nhau này hay trách nhiệm cần phải hoàn chỉnh
nhau ấy đặc biệt cho riêng các vị có thẩm quyền trong Giáo Hội.
Bởi vì, sau đó Người còn nói thêm như thế này với các tông đồ: "Thầy
bảo thật các con, những gì các con cầm buộc dưới đất thì trên
trời cũng cầm buộc, và những gì các con tháo gỡ dưới đất thì
trên trời cũng tháo gỡ".
Ở đây, qua câu này, Chúa Giêsu
như muốn bổ túc thêm về quyền bính trong Giáo Hội, một quyền
bính tối thượng đã được Người trước hết trao cho riêng Tông Đồ
Phêrô (xem Mathêu 16:19): "Những gì con cầm buộc dưới đất thì
trên trời cũng cầm buộc, sự gì con tháo cởi dưới đất trên trời
cũng tháo cởi", và giờ đây Người trao cho chung
tông đồ đoàn, trong đó có cả Tông Đồ Phêrô, một cơ cấu được gọi
là hàng giáo phẩm của Giáo Hội hoàn vũ: "Thầy bảo thật các
con, những gì các con cầm buộc dưới đất thì trên trời cũng cầm
buộc, và những gì các con tháo gỡ dưới đất thì trên trời cũng
tháo gỡ".
Sở dĩ quyền bính tối thượng
này được Chúa Giêsu trao cho riêng Tông Đồ Phêrô cũng như cho
chung Tông Đồ Đoàn ấy trong việc phục vụ Giáo Hội của Người trên
trần gian có tính cách như thể "bất khả sai lầm" như vậy, đến độ
dưới đât phán quyết thế nào thì trên trời cũng chấp nhận y
như vậy, là vì Người vẫn tiếp tục ở cùng Giáo Hội cho đến tận
thế (xem Mathêu 28:20), nơi tinh thần hiệp nhất nguyện cầu của
các vị, như Người đã khẳng định ở câu kết bài Phúc Âm hôm nay:
"Thầy cũng bảo thật các con, nếu hai người trong
các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha
Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó. Vì ở đâu có hai
hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người
ấy".
Trong bài Phúc Âm hôm
nay, Chúa Kitô đã trao cho tông đồ đoàn quyền bính thay Người để
quản trị Hội Thánh của Người sau này thế nào, thì trong Sách Đệ
Nhị Luật ở Bài Đọc 1 hôm nay, nhân vật Moisen cũng là được Thiên
Chúa sử dụng để giải phóng dân của Ngài khỏi Ai Cập, đã luôn ở
với ông và qua ông điều khiển dân Chúa, cho đến khi ông qua đi
như vậy:
"Trong những ngày ấy, ông Môsê
từ đồng bằng Moab đi lên núi Nêbô, ngọn núi Phasga, ngay trước
mặt thành Giêricô. Và Chúa cho ông thấy khắp xứ Galaad cho đến
Ðan, cả miền Nephtali, đất Ephraim và Manassê, cả xứ Giuđa cho
đến Biển Tây, phần đất phía nam vùng đồng bằng rộng lớn Giêricô,
là thành cây chà là, cho đến Sêgor. Chúa phán cùng ông rằng:
'Ðây là Ðất Ta đã thề hứa với Abraham, Isaac và Giacóp bằng
những lời này: 'Ta sẽ ban nó cho con cháu ngươi'.... Về sau, trong Israel không còn tiên tri nào
như Môsê đứng lên nữa: ông là người Thiên Chúa từng quen mặt.
Biết bao dấu lạ, kỳ công Chúa đã sai ông làm trong đất Ai-cập,
chống lại Pharaon cùng tất cả triều thần và xứ sở vua ấy. Môsê
đã tác oai và làm những việc kỳ diệu vĩ đại trước mắt toàn thể
Israel".
Bởi thế, thành phần được Thiên
Chúa chọn gọi và sử dụng để làm việc của Ngài, để Ngài có thể tỏ
mình ra nơi họ và qua họ, những việc được gọi là "sự nghiệp" của
Ngài, cần phải có được tâm tình của Thánh Vịnh 65 ở bài Đáp Ca
hôm nay như sau:
1) Toàn thể đất nước, hãy reo
mừng Thiên Chúa, hãy ca ngợi vinh quang danh Người; hãy kính
dâng Người lời khen ngợi hiển vinh. Hãy thưa cùng Thiên Chúa:
kinh ngạc thay sự nghiệp Chúa.
2) Hãy tới và nhìn coi sự nghiệp
của Thiên Chúa. Người thi thố những chuyện kinh ngạc giữa con
cái người ta! Hỡi chư dân, hãy chúc tụng Thiên Chúa chúng tôi,
và loan truyền lời ca khen Người.
3) Phàm ai tôn sợ Chúa, hãy đến,
hãy nghe tôi kể lại, Chúa đã làm cho linh hồn tôi những điều
trọng đại biết bao. Tôi đã mở miệng kêu lên chính Chúa, và lưỡi
tôi đã ngợi khen Người.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
TN.XIXL-4.mp3
Thánh Clara
đồng trinh
ThanhClara.mp3
